Một đôla tám mươi bảy xu. Tất cả chỉ có thế. Và sáu mươi bảy xu trong đó là tiền lẻ. Những đồng xu lẻ dành dụm được một hai xu do mặc cả với người bán tạp hóa, cô hàng rau, bác hàng thịt. Sự mặc cả quá ư ráo riết cho đến khi người ta đỏ bừng mặt thầm trách mình bủn xỉn. Della đếm lại số tiền ấy đã ba lần. Một đôla, tám mươi bảy xu. Và mai đã là ngày lễ Noel.
Tôi thực ra cũng không là gì với cô ta cả. Chỉ là một người cùng chung cư thôi mà. Cô ta là ai, hay đơn giản như cái cô Châu Tấn trong phim “Xe đạp Bắc Kinh”, suốt ngày đi trộm giày đỏ của chủ nhà?
Anh hãy hứa với em là anh sẽ chờ em Còn em sẽ giữ mãi tình yêu mà em đã dành trao anh Và em sẽ mau trở về thôi... Anh hãy hứa với em là anh sẽ chờ em... Em muốn anh cũng có những suy nghĩ giống em... Rồi em sẽ về, em sẽ về mau thôi... Khi em đi xa, em sẽ luôn nghĩ về anh... bất kể là ngày hay đêm..."